CHILK

La Dolce Vita


14 Comments

Ảnh & textures

Cho đến bây giờ mình vẫn thích chụp film, nhưng tự dưng bị ki bo nên thời gian hết muộn cuộn film khá dài. Trong thời gian chờ đợi mình cũng hay lọ mọ thêm vài trò chụp choẹt và hậu kì với ảnh số cho vui. Có lần add thử một lớp texture lên ảnh và thấy quả là khác biệt, rồi thử nữa, thử mãi và thế là thành…nghiện. Hình chụp từ D40 nào chưa add texture cũng thấy thiếu thiếu gì đó … khác hẳn với trước đây, khi còn dùng D80,  chỉ thích chia sẻ ảnh gốc lên Flickr stream của mình. Hẳn là mình đã đổi thay ít nhiều…những đổi thay đi cùng với rụng rơi và mất mát (nghe nghiêm trọng nhỉ, nhưng mình rơi mất vài người bạn vì những điều khó nói…thế đấy!)

Phần lớn ảnh là chụp hoa và mình thích dùng flypaper textures hoặc handwriting textures: Tùy vào đặc điểm của ảnh gốc mà mình phủ ít hay nhiều các lớp textures lên ảnh.
Hoa Lan Bạch Dương mới trồng trong vườn nhà của mình này:

4Hoa Gạo bạn Ếch đi chơi xa mang về cho chụp ké này:

5

Hoa Cải Cúc anh Cún đêm hôm lọ mọ đưa mình đi vặt trộm này:
6

Hoa Chanh nở vào một sớm mưa xuân mát lành này:
12686296983_ee781bd2e0_c

Đôi khi hứng lên còn chuyển thể ảnh thành tranh vẽ trước khi thêm texture nữa… (nhìn như tranh chép ấy :)) chỉ mất 5 phút để có một bức tranh- hẳn các họa sỹ sẽ ghét cái bọn hay nghịch thế này lắm :D)
1
2
3KỆ, cứ thấy vui là được rồi. Mình thích chụp và xem ảnh nhưng không nhiều bạn, lại càng không thích gia nhập hội nhóm. Cứ lọ mọ một mình rồi ngày ngày nói chuyện trên Flickr với những bạn ảnh lạ mà quen – tự thấy: đi xem ảnh và tưởng tượng về tâm hồn của họ qua mỗi khung hình vẫn thú vị hơn gặp gỡ, giao lưu hay hơn thế nữa… đủ cho mình rồi!

Hà Nội, tháng Năm năm 2014


14 Comments

Film và chồng film

Cũng như nhiều người chụp film khác, tôi muốn được trải nghiệm nhiều thứ với ảnh trong khả năng của mình.

Tôi đã từng chụp máy không đo sáng, chụp và tập tráng film đen trắng, tự đảo mặt của cuộn film để biết tẹo teo về  redscale và điều tôi thích thú hơn cả là thi thoảng tôi chụp chồng hình.

Tôi không theo phong trào swap film và chồng film ào ào như người ta vẫn chụp và chia sẻ ở các club ảnh trên facebook.

Tôi ki bo đì đẹt mỗi cuộn 1 hoặc 2 tấm để xem những đo đếm, hình dung của mình có giống như sản phẩm cuối cùng hay không.

Có đôi khi bức hình được scan lên khác hoàn toàn với tính toán ban đầu của tôi nhưng những hòa trộn lạ mắt vẫn làm tôi thích thú lắm.

Dưới đây là một vài tấm chồng hình mà tôi thích. (Dù không thích cái viền quanh tấm hình của Zone5 nhưng vẫn giữ  nguyên đó cho đúng kiểu original photos – hâm hết biết luôn)

8257253807_2c29474a4c_b
10866396765_d93213567f_o
11415925414_cb164b9e96_b
11542017646_d9cd9b956c_b
11810347473_42b6ca14c1_c
11850795886_8891c9558b_c
12668979464_9939d85ee2_o

 


5 Comments

HỘI LÀNG

Tháng Giêng là tháng ăn chơi nên mọi người nô nức hội hè tứ phương. Người ta đi hội vì nhiều mục đích: để thưởng  thức không khí vui nhộn ngày xuân, để cầu may mắn, lộc tài cho năm mới, để xem những nghi lễ truyền thống từ ngàn xưa chỉ những dịp lễ hội mới được thấy lại, để…chụp hình (một phần không thể thiếu).

Những đông đúc, những đổi thay, những bài viết khen chê cũng nhiều hơn trên các trang cộng đồng vào mùa lễ hội.

Tôi đã tự hứa là sẽ không kể lể hay phàn nàn gì hết từ những chuyến đi, nhìn và ghi chép của mình. Tôi sẽ lựa những điều TÔI THÍCH để kể lại với bạn bè của mình bằng nhiều cách có thể: kể ở văn phòng đầu buổi sáng, kể ở café với bạn ban trưa hay kể ở blog cá nhân khi thực sự có thời gian ngồi lại trước màn hình máy tính. Những tấm hình tôi chụp được cũng phần nào giúp tôi kể với bạn bè mình rằng: Tôi đã có một thời gian rất tuyệt vời ở nơi tôi đã đến.

Chuyến du xuân đầu tiên của tôi là ghé thăm làng Trần Đăng –  quê ngoại của em Cảnh Tùng sáng mùng 5 Tết.

Một ngôi làng nhỏ với nhiều đổi mới, xây mới nhưng vẫn giữ được những nét kiến trúc cổ kính (theo như một người bạn của tôi nói là: nhìn vẫn còn muốn vào)

Hội không quá lớn và không  có sự kiện gì quá đặc biệt để trở thành nổi tiếng. Đơn giản là hội làng: trang trọng và quen thuộc với lễ rước kiệu, rồng  bao gồm  hai đoàn rước rực rỡ sắc màu dân gian từ hai phía cổng làng tiến về ngôi đình cổ ở trung tâm. Điều thật sự làm tôi ấn tượng là ý thức  tham gia hội của dân làng và khách ghé thăm. Họ đứng ngắm đoàn rước từ xa hay đứng gọn để nhường lối cho đoàn rước. Mặt ai cũng rạng rỡ ánh cười thân thiện. Trẻ con hớn hở với kẹo và bóng, người cao tuổi diện đồ đẹp ung dung ra đình. Đặc biệt hơn là những cụ nào  đúng niên mừng thọ sẽ được rồng, lân và trống hội ghé thăm tận nhà.

Cổng làng Trần Đăng
1512699_647939481936333_1118319830_n11164570974_1f08a81b1d_z
Một mảng giếng cổ còn sót lại giữa ngôi làng

11881818723_74fb8c442b_z

Thêm một số hình ảnh về lễ hội
11832651213_5beb6e982f_z
11794139923_c308f85346_z
11323064476_5cf1b7107a_z

Bé diện áo dài đi hội làng
11961923876_85e14f4549_z
Vài người bạn của tôi thì tranh thủ chụp ảnh
12083933305_3d4a4d20c4_z
Hai chị em đang ngượng nghịu khi có máy ảnh ngắm mình
11961423864_683c27fbfe_z
Những em bé khác thì ngồi chơi đợi đoàn rồng, lân tới12404392014_3fc86e81fc_z
Rồng và lân đều do các thanh niên làng vào vai12403626594_112aa10393_z12403635064_5b65791ccb_z
Diễn xuất những nhân vật này cũng rất nóng và mệt, đôi khi có hỏng hóc nữa12403676204_317205436d_z
Nhưng họ vẫn rất nhiệt tình và vui tính
12403229695_20d447d44f_z 12403242245_c9f8516ae8_z
Họ mang đến niềm vui và tiếng cười
12403649204_253fea2db0_z 12403353083_c3562f00b4_z
Họ đi chúc thọ vòng quanh làng xóm, đi đến đâu cũng rộn ràng vui12403253895_4b7b79d935_z
Tôi đã chạy theo đám rồng lân ấy đến vài nơi, cũng hớn hở và háo hức… 😀
HỘI CƠ MÀ!!! 😀

Hà Nội, tháng 2 năm 2014

:)


8 Comments

2014 & những gạch đầu dòng quá độ!

“Sao Tết nhất rồi chị không đi làm tóc à?”
“Làm tóc kiểu gì cơ?”
“Thì uốn xoăn, duỗi thằng hay nhuộm màu. Đại loại là mới mới, khác khác đi.”
“Hơ…hơ…chị không có tẹo suy nghĩ nào về việc này. Thôi kệ đi!”

Quanh năm – mà chính xác hơn là bao nhiêu năm nay vẫn mái hỉ nhi với tóc thường khi ngắn, khi dài. Có vấn đề gì đâu nhỉ?

….

“Nhà em vẫn đủ ngày hai mâm cỗ cúng. Dành trọn ngày mùng Một cho họ hàng đằng nội và mùng Hai thăm đằng ngoại.”
“Mình là người trẻ, cần sự đổi mới. Tết nên đi du lịch. Mình sẽ làm những thứ mình thích.”
“Em đi chúc Tết thay bố mẹ. Em làm những thứ bố mẹ em thích vì cả năm em làm điều em thích rồi!”

Từ mùng Một đến Mùng 4 tay dính lá bánh chưng, người sực nức mùi dầu rán nem. Từ mùng 5 bắt đầu ra khỏi cửa đi lấy đi để các thể loại hội hè, hẹn hò. Cười tít!

“Cậu ạ, bọn mình thuộc thế hệ quá độ!”
“Ừ!”
“Một nửa muốn đổi mới, phá cách và tự do nhưng nửa cũ lại bảo từ thôi đừng vội vã!”
“Ừ! Hèn thế chứ! Muốn phũ không dám phũ.”
“Bọn 9x nó thật sự quyết đoán gỡ bỏ một số những nếp nghĩ cũ, dám nghĩ dám làm còn bọn mình cũng muốn vậy nhưng phải cân đối đủ thứ mới làm được một phần bé tẹo trong số những thứ muốn.”
Hàng đống tư tưởng nổi loạn bị trói buộc trong lớp vỏ cũ kỹ nhưng chưa bao giờ thôi mong muốn và mơ ước he he… 😀

Bạn bè check-in du xuân đâu đó ở nước ngoài làm điện thoại rung bần bật nhận notification tít tè.
Tiếng bố húng hắng từ trên gác “Tối nay ăn gì đấy? ” “Ngao hấp, bò sốt tiêu, canh cải cúc và giò hoa mẹ gói ạ!”
Rồi đầu nghĩ, miệng lẩm nhẩm vài cái gạch đầu dòng cho năm tới, cho những điều mình thích và sẽ lại cân đối đủ thứ để có thể oánh tick cuối năm. Năm nào cũng có vài cái gạch đầu dòng rồi bỏ trống đó để chờ đón những điều không báo trước rồi ghi lại bằng một màu mực riêng biệt.
Hẳn chỉ những kẻ quá độ mới có cái kiểu gạch đầu dòng ấy….

Nhân tiện với post thứ nhất của năm mới, mình sẽ khoe một vài tấm hình đầu tiên chụp với hai chiếc ống kính mới của mình (thực ra là bộ Zenit 122 & hai chiếc ống kính đi kèm – thời trai trẻ oanh liệt của một bác cựu chiến binh).
Bộ hình được gọi tên: Vein Of Love – Mình đã nghĩ nhiều đến bạn Chilk và tình yêu mãi không chịu lớn. Bạn ấy cũng tự hào lắm vì đến tận bây giờ vẫn giữ được cho riêng  mình những rung động tự nhiên như hơi thở với những điều dù là  nhỏ nhoi…

12305911695_972fee68db_z

12169090684_0b54483bf2_o

12306096286_6e277f59c6_z

12324292534_6b72c90347_z

12338840975_3c2ccc990c_z

 

Với cả là mình đã bật bài này suốt thời gian nấu bữa tối + ăn tối xong cơ đấy… 🙂
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Sweet-Love-Various-Artists/ZW600B6C.html


1 Comment

Phú Bình – Những kỷ niệm khó quên & chúng tớ đã quen nhau như thế!

Tôi và các bạn chơi với nhau vì cùng chung sở thích bấm máy. Cho đến một ngày chúng tôi cùng làm một công việc mà không biết sau này có làm lại nó lần nào trong đời nữa hay không – chụp ảnh để về sau dùng làm ảnh thờ cho các cụ già bị bệnh Phong ở trung tâm Phú Bình.
Có lẽ mỗi chuyến đi cũng là một trong những lý do khiến chúng tôi gắn bó với nhau hơn.
Thật hạnh phúc khi thấy những tấm hình của mình mang đến nụ cười và được nâng niu trên đôi tay của ai đó nơi xa…

Tình cờ trên hành trình chúng tôi đã gặp rồi quen một nhóm bạn trẻ lặng thầm mà ấm áp.
Những Trái Tim Mỉm Cười thật ý nghĩa để gọi tên nhóm bạn ấy.
Ngoài chụp hình, chúng tôi được cùng họ nấu cháo, gói bánh và chia quà Tết Ấm cho các cụ. Quà Tết đặc biệt mỗi đứa nhận về là những kỉ niệm khó quên: Những củ khoai, nhánh gừng ở vài khoảng vườn nhỏ hay giản đơn là được…vét nốt chỗ cháo và cháy còn lại sau khi đã chia xong…

Hơn cả những niềm vui khi những trái tim mỉm cười! ^^


3 Comments

Mẹ, con gái và nước mía

Mỗi sớm đi làm, con gái ôm theo hai túi nilon nhỏ: Một đựng ly café mua vội và một cho chai nước mía của mẹ.

Mẹ trồng đủ thứ trong khu vườn nhỏ và có vẻ đám mía cuối vườn làm mẹ hài lòng hơn cả.
Nước mía ngọt tự nhiên và mát lành thế nên ngày nào mẹ cũng ép sẵn và đựng trong một vỏ chai Lavie sạch sẽ để dành cho con gái. Mẹ bảo uống cho đẹp da và khỏe mạnh.
Mẹ chẳng biết cô con gái nghiện vị đắng buổi sáng vẫn hút rồn rột bịch nâu đá và buổi chiều thì ngửa cổ tu vội chai nước mía của mẹ.
Mùa hè rồi đến mùa đông, mẹ vẫn ép nước mía và cô gái vẫn tu cả chai như vậy.

Cho đến một ngày, cô con gái lặng người nhìn chai nước mía. Vẫn là thứ nước xanh nhẹ ấy đang sóng sánh trong một chiếc vỏ chai cũ mèm và vương cặn của một loại lá vò nào đó. Mẹ luôn cẩn thận và chưa bao giờ nhầm lẫn cả.
Cô không tu nữa mà rót nước vào một chiếc cốc thủy tinh, run run đưa lên miệng cô uống cả nước mía lẫn cặn lá.
Nước mía có làm cho người ta thôi đừng già, mắt đừng kém và tay đừng run?
Nước mía có hòa tan những rối ren trong đầu, những trực trào lên cổ và những nhòe nhoẹt nơi khóe mắt?

Tối về cô sẽ thử ép nước mía mời mẹ… ngọt tự nhiên và mát lành.

IMG_8892