CHILK

La Dolce Vita


Leave a comment

Myanmar – Tháng 1 năm 2018

Hà Nội ngày 15/2/2018 – 1 giờ 45 phút sáng – lẽ ra mình nên ngủ rồi nhưng bỗng dưng thèm một khoảng không yên tĩnh để lọ mọ sau mấy ngày tất bật quên giờ giấc. Mình lướt web, đọc báo, nghe nhạc hả hê và bây giờ muốn viết một chút cho blog mốc meo của mình.
Ừ thì viết, viết về hành trình 6 ngày cùng Anh và bạn thân ở Burma – Miến Điện cách đây 3 tuần. Chuyến đi đầu tiên có Anh cùng với bạn của mình, lần đầu tiên Chilk hâm đơ chịu bỏ thói quen du lịch bụi một mình để học cách hòa nhập và sẻ chia 🙂

Vì là chuyến đi ngắn nên mình chỉ có thể dành trọn thời gian cho Bagan và Inle Lake.
Chúng mình bay đến Yangon rồi chạy thẳng tới Mingala Highway Station để đón xe JJ express đi Bagan. Đường xa và xóc, xe lại không có giường nằm nên gần như chẳng ai ngủ nổi. Ấy vậy mà tới Nang U – Bagan, cả nhóm chẳng thấy mệt mỏi gì, gửi đồ và thuê xe điện đi đón bình minh luôn. 2 ngày ở Bagan chúng mình đã tham quan các khu đền và còn tự mở đường khám phá ra nhiều điểm thú vị. Chuyến này đi mình chẳng mang theo chiếc máy ảnh nào, chỉ chụp điện thoại cũng đủ thấy no nê hihi.
Những nơi mình đã ghé qua ở Bagan:
– Các khu đền và chùa ở Bagan (mình có đọc cuốn Burma – Lonely Planet và chọn vài nơi mình thích). Các khu đền chùa hiện đều bị cấm leo, khách tham quan chỉ có thể đến, đi vòng quanh và ngắm thôi. Đường đến những khu đền chùa hai bên nhiều cảnh quan độc đáo lắm. Cả nhóm mình cứ la cà mê mải hết bình minh tới hoàng hôn chẳng muốn về khách sạn.
– Bagan House: Nơi được nghe thuyết trình về qui trình làm đồ thủ công mỹ nghệ từ mây tre, được xem tận mắt các nghệ nhân làm đồ, được tặng quà và mua quà cho người thân với giá cả hợp lý.
– Nan Myint Tower: Một tháp cao nằm trong khuôn viên đẹp mơ màng. Trên đỉnh tháp có cả kính quan sát. Từ đây mình có thể ngắm được tổng thể khu old Bagan, Bagan Temples từ trên cao.
– Thưởng thức ẩm thực nhiều dầu và ít rau của Miến Điện – mới ăn thì thích lắm nhưng sang ngày thứ 2 là sợ đồ trộn, vật vã kiếm món khác thay thế ngay haha.
– Đặt vé shared taxi để đến thăm Popa Mount, nơi có cơ man nào là khỉ – những kẻ tự nhiên và ngổ ngáo nhất hệ mặt trời. Tuy nhiên ngắm hoàng hôn ở nơi này là một điều tuyệt vời, mình đã đứng chôn chân nhìn ngắm từ lúc mặt trời vừa dịu sắc cho đến khi vệt sáng cuối cùng còn vương lại phía xa mới nhận ra…tối rồi, gió lạnh quá! Về nhanh kẻo …. đói.

This slideshow requires JavaScript.

Rời Bagan, nhóm của mình lại lên xe bus tới Taungyi, xuống xe ở Nangshwe để có thể ghé thăm Inle Lake (nhiều bạn lần đầu đặt vé xe sẽ bối rối lắm vì không biết Inle nằm ở đoạn nào Taungyi)
Mình đặt phòng ở khách sạn Princess Garden Hotel. Nơi ấy thật tuyệt với các phòng riêng nằm giữa vườn nhỏ, khách được phục vụ welcome drink, nước hoa quả miễn phí buổi chiều và đặc biệt là đồ ăn sáng của họ tuyệt ngon. Chủ khách sạn là những người hiền lành, thật thà và luôn tìm cách tiết kiệm chi phí cho khách bằng những lời khuyên hữu ích. Nếu có điều kiện quay lại đây, nhất định mình sẽ đặt phòng của Princess Garden.
Ở Nangshwe mình đã:
– Thuê thuyền đi chơi trên hồ một ngày với vài điểm đến tự chọn trước và thỏa thuận với chủ thuyền: đón hải âu trên hồ, xem bắt cá một chân, thăm vườn nổi, ghé qua một vài làng thủ công, vài tu viện và đặc biệt là men theo đoạn kênh dài để tới Indien – nơi mình có thể bắt tiếp xe ôm lên thăm ngôi đền có tới hàng nghìn stupas óng ánh, cứ mỗi làn gió đến là chừng ấy chiếc chuông nhỏ trên đỉnh tháp rung lên nhẹ nhàng, cảm giác thật khó tả, mình chỉ biết hít thở thật sâu để biết mình đang tỉnh táo lắm, đang không ngủ mơ :)) Mình hâm quá rồi!
– Đạp xe lên Red Mountain Winery (google map hoạt động cực mạnh ở Burma nên chúng mình tự tin lắm). Trên đường đi có nhiều cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ, hoa dại tươi xinh nên cứ thích thì ngã vào selfie thôi. Chặng đường có 3km mà chúng tớ lê thê mất 2 tiếng chỉ vì…ảnh ọt. Tới đỉnh của RMW để ngắm những vườn nho xanh mênh mang, nếm rượu vang dưới nắng vàng như rót mật. Mình chẳng hiểu lắm về rượu, chỉ biết là … uống hộ chị bạn cả 5 phần rượu thử được mang ra. Mình thích!

This slideshow requires JavaScript.

– Sẽ thật thiếu sót nếu đến Inle Lake mà không xem múa rối của Aung Puppet – sân khấu nhỏ nằm ngay trong chính ngôi nhà của nghệ nhân rối. Đến để nghe họ kể chuyện, họ chia sẻ tâm huyết với nghề, để nhấp vị trà nhẹ kèm với đôi chiếc kẹo lạc và xem họ diễn. Khoảng cách gần đến mức bạn có thể thấy nghệ nhân nhảy múa cùng những con rối và cảm nhận được hơi thở của họ sau khi kết thúc 30 phút hát ca.
26992377_1596048997169930_8235113163355195320_n26993393_1596048900503273_6426869488229106039_n27458889_1596048960503267_6945496757374378842_n
Mấy ngày rong chơi ở Inle trôi qua cái vèo, nhóm mình lại phải lên JJ về Yangon. Thật ra chỉ có vài tiếng chờ máy bay thôi nên mình và các bạn tranh thủ gửi đồ rồi đi la cà vòng quanh một lúc.
– Chúng mình dùng Grabtaxi
ở đây nên tiết kiệm được nửa chi phí di chuyển. May mà mình cũng có học một tí tẹo tiếng Miến, cộng với rình lúc gặp người Miến nói tiếng Anh để nhờ và họ chỉ đường cho lái xe đến đón.
– Mình có ghé thăm vài ngôi chùa, ghé đền Sri Kali để xem người Ấn Độ làm lễ, đi lang thang qua Indian Town và ghé một tiệm trà có tên Golden Tea để thử món trà với đồ ăn vặt địa phương.
– Niềm vui lớn nhất là được leo lên Yangon Circular Line – Tàu chậm chạy quanh thành phố. Trên tàu mình được nhìn thấy nhiều hoạt động thường ngày của người dân bản xứ, được nhìn nhà cửa, phố xá hai bên đường đi. Có rất nhiều người bán quà rong trên tàu nên chẳng lo đói khát, nhất là nhóm những kẻ háu ăn như tụi mình :))
Về đến sân bay cũng là lúc mình tiêu đến đồng kyat cuối cùng cho vài gói trà sữa.
Lúc máy bay đáp xuống sân bay Nội Bài là lúc mình ủ mưu cho một chuyến đi kế tiếp. Thôi thì…năm mới làm việc chăm chỉ, làm mẹ ngoan để cuối năm lại bay nhé! :))
Đến lúc này thì mình buồn ngủ lắm rồi! Cái post này mình viết chắc loạn lắm haha…
Mình hứa sang năm mới mình sẽ viết đều và chỉn chu hơn ❤

This slideshow requires JavaScript.

Hà Nội ngày 15/2/2018 …… 2 giờ 27 phút xừ mất rồi!
CHILK HÂM

Advertisements


2 Comments

Hội An ngày trở lại :)

Tôi đã ngụp lặn trong công việc suốt tháng 6 và tháng 7 để rồi sang tháng 8 tôi tự cho phép mình thở mạnh một cái.
Chuyến đi vội 2 ngày 1 đêm tới Hội An như phần thưởng tôi dành cho sự cố gắng của bản thân.
Có nhiều thứ để khiến tôi yêu thiết tha nơi này và tôi đã thầm hứa sẽ ghé thăm Hội An mỗi năm ít nhất một lần. Nơi được hít sâu, ngủ ngon và làm những điều mình yêu thích.
Lần này tôi đã tự đạp xe đi xem rối nước một mình, được đền thăm một trong những cây cầu tre mà tôi mới chỉ từng được thấy trong những tấm ảnh chụp. Tôi ghé qua làng Bích Họa – Tam Thanh trong chốc lát. Tôi do bất cẩn đã lắp tuột một cuộn film và cảm thấy buồn nhiều hơn 1 ngày. Nhưng sẽ còn ghé thăm nhau mà phải không? Hẹn nhau mỗi tháng 8 nhé!

Tiệm trà Reaching Out – Nơi yêu thích của tôi mỗi lần ghé Hội An.
Ngõ nhỏ ngay sát hông Reaching Out, lần nào tôi qua đây cũng dừng lại ngắm và chờ đợi. Chẳng rõ mình đợi gì. Chỉ biết là cứ đứng tần ngần ở đó khá lâu haha

Hội An về đêm…

000043

Hội An khi sáng sớm

Vài hình ảnh về làng Bích Họa
  
Cây cầu tre yêu thích tôi đã ghé thăm…

Và chân dung kẻ ngố lạc giữa tường vàng 🙂


4 Comments

Hi, long time no see ^_^

CHILK HÂM ĐƠ & LƯỜI BIẾNG
Lười viết bài thôi chứ vẫn ham chơi! Cô ta có một chuyến đi no đủ tới SAPA tháng 3 vừa rồi. Bất chấp thời tiết ẩm ương, sương gió. Chuyến đi thật sự đáng nhớ vô cùng!
Đặt gạch một bài viết về SAPA  trong thời gian ngắn nhất. Tạm phủi bụi blog bằng câu chuyện nhỏ về những chiếc lá đỏ trên đường cô ta đã qua 🙂

Cô ta tha đám lá đi khắp muôn nơi…

Chiến lợi phẩm từ chuyến đi là hai cuộn film chụp được trọn vẹn 39 kiểu/ cuộn. Một tách latte nóng trong lúc đợi chờ và niềm vui nhen mãi cả buổi chiều về cơ quan. Niêm vui thật dễ kiếm tìm ^^

Thi thoảng ngồi xem lại kho báu của mình, cô lại có cớ để lọ mọ linh tinh ý hihi…
HEALING!!!!



5 Comments

Viết gì đó…

Hà Nội, ngày 19 tháng 5 năm 2015

Thời gian qua, cuộc sống của mình đã có thật nhiều thay đổi. Một trong số những đổi thay lớn nhất là việc mình quyết định rời xa Hà Nội và chuyển về ở cùng ba mẹ ngoài ngoại ô. Ở đây, mình có cả một ngôi nhà lớn với khu vườn yêu thích. Quan trọng hơn cả là em bé của mình có cả một vùng trời yên bình để lớn lên trong vòng tay của cả nhà. Mình cứ mơ mãi đến những chiều hè yên ả, được đưa con ra ngắm những cánh đồng, chỉ cho con những đám mây với nhiều hình dáng ngộ nghĩnh hoặc được ngắm con chân trần chạy thỏa thích trên cỏ mềm.

Rồi mình sẽ kể nhiều nhiều những câu chuyện bình thường như vậy.

Sáng đi, tối về cũng không quá vất vả. Mình thích cảm giác khi vừa đi qua cầu nối liền trung tâm với ngoại thành – mọi thứ đều khác hẳn từ cảnh vật đến…cơn gió ❤

Mình yêu những ngày tháng bình yên, yêu cuộc sống mới của mình vô cùng!

17222609513_35e07cf02e_b


9 Comments

Cuối tháng Mười…

Mình đã được dọn sang ở phòng mới. Căn phòng của những thứ mình yêu thích nhất trên đời. Ấy vậy mà trong mùa nắng vàng như rót mật này, mình lặng lẽ đóng gói tất cả những cuộn film mình có rồi cất đi. Hy vọng là chỉ tạm cất đi thôi chứ ngày ngày lượn Flickr xem ảnh film của mọi người mà thèm loạch xoạch chụp vô kể. Để tự an ủi, thi thoảng mình cũng bon chen một tấm hình mới bằng chiếc máy số cũ kỹ của cậu em rể tặng lại. Những niềm vui bé nhỏ luôn ở cạnh bên mỗi ngày…không chụp thì tiếc lắm 😀 hihi 14958712343_b894bca093_z     14919222244_69c3e71854_z   15017994873_1e6a40be07_z 15323656128_d2b26dc530_z 15529072781_07a0a6685a_z 14962365394_a4b6c8fe8b_z15594728301_c1110b77b4_z


Leave a comment

Facebook buổi sáng

Mình cũng dùng facebook để không bị gọi là “người âm lịch” nhưng gần như chẳng bao giờ chia sẻ điều gì lên mạng cộng đồng. Mục đích chính là lê la xem trộm, đọc trộm nhà cửa của người khác rồi tha lôi về những thứ mình thấy khoái.

Khoái nhất là đọc face của những người cá tính, có những ước mơ to đùng và ngấm ngầm chìm ngập trong những vụn vặt của cuộc sống thường ngày – những tưởng họ mải mê cơm áo mà quên béng những giấc mơ. Nhưng chợt một ngày lượn facebook lại thấy họ đang rạng ngời, dang tay ôm chặt giấc mơ có thật của họ (mình không thích dùng từ “chạm” bởi khi đã có được thì tội quái gì mà không ôm ghì lấy với tất cả sự sung sướng của mình nhỉ :D)

Hôm nay oánh cắp của chị Linh Evil nội dung thư chị viết trong hành trình nắm tay ông xã tới tận Nepal. Chị ấy đã viết tận 3 lá thư tương đối nhiều chữ gửi MẸ, gửi CHỒNG và gửi CON TRAI để sẻ chia những cảm nhận của mình. Cả 3 lá thư đều được đăng lên trang cá nhân của chị khiến bạn bè cứ phát cuồng lên vì ghen tị. Mình cũng ghen tị, cũng nhen nhóm…hẳn là rồi cũng chìm ngập hay quên béng nhưng việc đầu tiên mình sẽ làm là copy & paste lá thư MẸ LINH VIẾT CHO MINS – mình thích cách chị ấy nghĩ, tả khi ngắm cảnh và liên tưởng về những bức tranh con trai bé nhỏ đã vẽ…
(Thú thật là khi đọc những dòng ấy mình đã tưởng tượng đến những nét viết nguệch ngoạc vội vàng sau một tấm bưu thiệp từ Nepal. Nếu là như vậy thì thật tuyệt nhỉ :D)

…………………

Mins bé xinh,
Mẹ viết thư cho con khi đi dọc dẫy núi trùng điệp tới tận trời… Nó y như đang đi trong bức tranh con vẽ con trai ạ. Từ nhỏ con đã không thích vẽ tranh hay tô mầu và những bức tranh của con là 10000 dấu chấm chân chó, hoặc 100000 số 1 tức là trời đang mưa, và những dãy núi trùng điệp ( chẳng hiểu con xem ở đâu mà hình dung ra núi non như vậy).
Lần này bố mẹ đi xa con để leo lên những dẫy núi mà con vẽ, nhưng mẹ không tìm thấy cái găng tay con vẽ treo trên núi đâu, kỳ lạ là thay vì cái găng tay thì có một chiếc cung tên mà người thợ săn vĩ đại Gung cà Tung gì đó đã treo lên vách đá để từ giã sự nghiệp đi săn. Chính vì cái ông Gung cà Tung đó mà bố mẹ mấy hôm rồi không được ăn thịt. Con phải biết là thịt rất ngon đấy, mẹ đã suýt khóc vì thèm vịt chấm tỏi.
Hôm nay mẹ và bố rời thị trấn Manang để đi cao lên nữa, và những dãy núi của con hiện ra khép thành vòng cung hai bên đường bố mẹ đi.
Mỗi ngày khi kết thúc hành trình đi bộ và đến một ngôi làng mới thì chú dẫn đường lại yêu cầu bố mẹ nghỉ một tí thôi rồi lại đi leo núi tiếp. Gọi là làm quen với độ cao. Bố mẹ ghét lắm, giống như con ghét phải đi học vậy. Đã mệt phờ rồi lại phải tiếp tục leo dốc đứng lên các đỉnh núi. Thế nhưng những thứ mình ghét lại tốt cho mình mới chán chứ. Ví dụ hôm nay bố mẹ phải làm quen với độ cao mới nên phải trèo lên thêm 600m, mệt phờ râu.Chú dẫn đường bảo làm thế phổi bố mẹ mới quen với độ cao, nó sẽ to đùng ra để ngày hôm sau không bị sốc mà lăn ra ngất xỉu.
Hôm nay, lúc ngồi trên đỉnh núi nhìn xuống mẹ thấy cả thung lũng với những lùm cây nhiều mầu như rặng san hô. Lũ bò Yak nhẩn nha trông giống lũ cá mập búa đang bơi. Thế là mẹ nghĩ mẹ đang ở trong bức tranh con vẽ, ngồi trên núi và ngắm đáy biển. Trên thế giới mọi thứ đều có thể xảy ra, con cứ vẽ bất cứ thứ gì con tưởng tượng và mẹ cam đoan rằng một lúc nào đó con cũng sẽ tìm thấy chỗ mà con đã vẽ.
Suốt hành trình, nhà nghỉ nào mẹ ở cũng có cửa sổ nhìn ra những dãy núi tuyết… Nhìn mãi cũng chán bố mẹ lại lấy video của con ra xem từ khi con bé tí đến giờ mặt mũi già đau.
Con bé quá nên có kể lể email với con cũng ko hiểu được nên mẹ không viết nữa đâu. Khi nào đi đâu có nhiều ô tô đẹp thì mẹ sẽ mang em theo nhá.
Bố mẹ thơm em nà!!!
Thư gửi từ Yak khara xa tít mù tắp có con bò Yak lông như tóc ông đạp xích lô!

……………………….
Cảm ơn chị đã chia sẻ và xin phép chị cho em chôm về nhà em – nhà của con Mèo già chỉ biết loanh quanh vườn tược, bếp núc và mơ một ngày mình…có thể bay 😀

123 fsfsfsf gjljkgty 1234


3 Comments

Sáng thứ Hai

Dạo này mình lười đến độ chỉ muốn ngủ nướng, không còn dậy sớm tưới cây như trước nữa mà mè nheo Anh làm hộ…

Tự dưng sáng nay nhớ chúng, thế là lạch bạch leo lên thăm…ngắm ngắm một hồi lại lạch bạch leo xuống lấy máy ảnh.

Vườn vẫn xinh xinh, yêu yêu như vậy…

Và đây nhé – một loài hoa mới nở trong vườn…lạ mà quen! Chậu Ngọc Hân này mình tìm kiếm mãi mới mua lại được (chả bù ngày xưa mọc tốt um lên trong vườn của mẹ) hihihi…

Nắng sau mưa cũng trong trẻo và đáng yêu quá! Tuần mới vui nhé! ❤

15056176458_d1f27befed_z